![]() |
![]() |
|
|
Đánh giá lại sự nhận thức và bản chất của đoàn thể cư sĩ Phật tử - Khái niệm “Đoàn thể Bồ tát” Yunchang Liu (Bài tóm tắt) Đoàn thể Bồ-tát, một thuật ngữ đặc biệt chỉ cho các nhóm hành giả cư sĩ, là sự đặt tên cần thiết và duy nhất đã phát sinh ở Trung Quốc vào thể kỷ XX. Tuy nhiên khái niệm này có lẽ đã có mặt trong lịch sử Phật giáo từ rất sớm, trong giai đoạn chuyển mình sang Phật giáo Đại thừa, và sau này đã được xác thực qua sự chứng minh trên giáo điển. Ngày nay ý tưởng này bắt đầu có thuận lợi cho 1 số hội đoàn cư sĩ Phật tử để đạt được vị trí độc lập trong thời hiện đại, nó khác với đoàn thể Tăng-già truyền thống, chỉ gồm có chư Tăng và chư Ni. Ý định về “đoàn thể Bồ-tát” này nỗ lực hình thành một cộng đồng song song, lấy khuôn mẫu là đoàn thể Tăng-già truyền thống. Tập trung vào sự tự ý thức và sự đồng nhất, như một tổ chức tự quản mới, loại cộng đồng cư sĩ này không bằng lòng với vị trí truyền thống của mình, được xem như một hội đoàn thấp hơn đoàn thể Tăng-gìa truyền thống, và cố gắng mở rộng một mô hình đổi mới cho những hành giả cư sĩ. Bài viết này khảo sát những cơ sở kinh điển sách vở cho sự phát triển Đoàn thể Bồ tát (những người tu tập theo hạnh Bồ tát). Nghiên cứu này sẽ giúp chúng ta định hình lại sự hiểu biết về bản chất của Phật giáo cư sĩ và sự phát triển lịch sử của đoàn thể Tăng-già truyền thống. Được ủng hộ đặc biệt bởi kết quả nghiên cứu rút ra từ thời đại hiện đại, bài viết trình bày một nghiên cứu sơ bộ về khái niệm cư sĩ Phật tử quan trọng này. Bài cũng sẽ chú tâm về vấn đề chiều hướng tương lai của phong trào cư sĩ Phật tử hiện đại nói chung. |
||
![]() |
||