![]() |
![]() |
||
|
NUÔI DƯỠNG MỘT NỀN VĂN HÓA HÒA BÌNH: PHẬT GIÁO NHƯ LÀ MỘT CON ĐƯỜNG TÂM LINH NHẬP THẾ Giáo sư Toh Swee-Hin (S.H.Toh) Bài tóm tắt Trên toàn thế giới, thực tại tràn lan của nạn bạo động trong tất cả mọi hình thức và mọi bình diện của cuộc sống, từ toàn thể đến toàn thể, đã xúc tác cho các cá nhân và các phong trào xây dựng một nền văn hóa hòa bình. Hòa bình không chỉ có nghĩa là ‘không còn chiến tranh’ nữa. Mà đúng hơn, một nền văn hóa hòa bình chỉnh thể phải là một cơ cấu tổ chức đa chiều, đa dạng nhưng vẫn có quan hệ với nhau giữa các đề tài, gồm: giải thể văn hóa chiến tranh, sống công bằng và nhân ái, thúc đẩy nhân quyền và trách nhiệm, xây dựng sự tôn trọng văn hóa, sự hòa giải và tình đoàn kết, sống hòa hợp với Trái đất, nuôi dưỡng hòa bình nội tâm. Trong công việc cấp bách nhổ tận gốc bạo động và nuôi dưỡng hòa bình này, thì vai trò của giáo dục càng được cộng nhận như là sự cần thiết tuyệt đối. Chính sách và chiến lược để vượt lên tất cả các hình thức bạo động cần có một quá trình giáo dục bổ sung ở tất cả mọi trình độ của xã hội (chính thức, không chính thức, không hình thức) để tu dưỡng những giá trị, thái độ, và thế giới quan vốn được hấp thụ bởi các cá nhân, các chính thể và các đảng phái đối lập. Có một sự nhất trí cao rằng, giáo dục vì một nền văn hóa hòa bình là cố tìm cách làm tăng thêm nhận thức phê phán và sự hiểu biết về căn nguyên của tất cả mọi hình thức xung đột và bạo động từ bình diện vi mô đến bình diện vĩ mô của cuộc sống. Kế đến, dựa trên sự hiểu biết này và trên các giá trị đúng đắn, người học cảm thấy được tăng thêm sức mạnh để hành động vì sự chuyển hóa, để thay đổi những thực tại của họ và của thế giới từ văn hóa bạo động thành văn hóa hòa bình. Đây sẽ là vấn đề được nhấn mạnh trong tham luận này mà giáo lý và trí tuệ của đạo Phật vốn chứa đựng nguồn cội sâu xa của sự hiểu biết, của sự giác ngộ, của phương tiện thiện xảo và của sự quyết tâm ‘nhổ tận gốc, trốc tận rễ’ tất cả mọi hình thức bạo động, xung đột, để nuôi dưỡng các đóa hoa của một nền văn hóa hòa bình một cách nhẫn nại nhưng kiên định. Vì thế, trong chừng mực này, đạo Phật là một cỗ xe chuyên chở cá nhân cũng như xã hội trong tinh thần nhập thế, còn hơn là một thứ tín ngưỡng thụ động. Bởi vậy, sự trưởng dưỡng tâm linh không thể là mục đích tự cho mình là trung tâm và không thể là tiến trình thoát ly thực tại chính trị - xã hội, mà đúng hơn, là những nhu cầu biểu lộ hành động và sự thực hành chuyển hóa đời sống mỗi ngày của cá nhân, đoàn thể, quốc gia và cộng đồng thế giới hướng đến một nền văn hóa hòa bình. Tham luận này kết thúc bằng lời khẳng định rằng, phát triển giao lưu của người Phật tử với các cộng đồng có tín ngưỡng khác trong đối thoại liên tín ngưỡng sẽ làm phong phú hơn nữa khả năng chứng thực: Phật giáo như là một con đường tâm linh nhập thế. |
|||
![]() |
|||