![]() |
![]() |
|||
|
SUY NGHĨ VỀ GIÁO DỤC TÔN GIÁO TRUYỀN THỐNG: TRONG BỐI CẢNH GIÁO DỤC PHẬT HỌC CHÍNH QUY DỰA TRÊN MỘT KINH NGHIỆM CÁ NHÂN PHẬT TỬ Yulianti Bài tóm tắt Như Dewey nói rằng: “ Tự nhận thức hay khả năng nhìn thấy sự liên kết giữa cái mà con người đang học với cái đang xảy ra xung quanh cuộc sống họ thì còn quan trọng hơn cả chủ đề đã được dạy rất nhiều”. Lời phát biểu này cho thấy, nhiệm vụ của thầy cô giáo không chỉ là đứng, giảng và dạy trên lớp để hoàn tất chương trình giảng dạy theo quy định, mà còn làm cho sinh viên hiểu ý nghĩa làm cách nào để sử dụng và ứng dụng các chủ đề ấy trong đời sống hàng ngày, hay ứng phó với các vấn đề mà họ phải đối mặt trong xã hội. Sinh viên cũng vậy, họ phải có khả năng lĩnh hội thông điệp mà thầy cô giáo cố gắng truyền trao, tiếp nhận các thông điệp ấy ở trong lòng, và nỗ lực ôn lại để có thể sử dụng các kiến thức ấy trong cuộc sống của mình. Vì muốn nhấn mạnh nhu cầu cấp thiết dành cho thầy cô giáo là làm cho sinh viên của mình thấy được mối tương quan giữa chủ đề và cuộc sống, nên Dewey đã phân loại vấn đề ấy, như bạo hành hay tội phạm trong giáo dục, cho bất cứ ai quên mất điểm này. Như vậy, phương pháp sư phạm có định hướng và không định hướng sẽ ảnh hưởng tiến trình phát triển của sinh viên, kể từ khi họ có một ít cơ hội nghiên cứu đề tài cho đến khi họ có thể thực hành khái niệm mà thầy cô giáo đã chỉ bảo cho họ. Thông thường, đối với một vài mô thức giáo dục truyền thống, ngay từ khi bắt đầu, thầy cô giáo nói với sinh viên rằng, ‘các em phải làm theo đúng như tôi và sách đã chỉ dạy’. Bằng lối giáo dục này, sinh viên khó có thể phát triển khả năng tư duy sâu rộng vào bài kiểm tra. Đó là do họ đã được chỉ dạy như thế bởi các thầy cô giáo trước đây trong suốt thời sinh viên. Những trường hợp này, tôi đã từng kinh nghiệm một vài lần nào đó ở quá khứ trong bối cảnh giáo dục tôn giáo và trong nhiều hoàn cảnh xã hội. Giáo dục tôn giáo là một trong những chủ đề cực kỳ cốt yếu cần nêu ra, bởi vì nó trực tiếp đề cập đến các nguyên lý, chẳng hạn như cái gì là tốt hay xấu. Giáo dục tôn giáo, ở đây, trong bối cảnh giáo dục Phật giáo, nên thường xuyên được giảng dạy với phương pháp như thế. Hãy để cho sinh viên khám phá cái đang được giảng dạy trong lớp, và sau đó tiêu hóa kiến thức ấy trong đời sống hàng ngày. Nghiên cứu giáo dục Phật giáo nên nhấn mạnh vào sự hài hòa giữa lý thuyết và thực hành, và hướng đến sự tiến bộ của các sinh viên hơn là hướng đến mục tiêu kiến thức, vốn chỉ nhằm hoàn tất chương trình giảng dạy đã ấn định. Bản tham luận này sẽ khảo cứu một sự suy nghĩ dựa trên kinh nghiệm cá nhân và trên báo cáo của giáo dục Phật học chính quy. Bên cạnh đó, bản tham luận này sẽ trình bày, làm cách nào mà một nền giáo dục mở có thể nâng cao và thậm chí, giúp cho sinh viên hiểu biết sâu sắc hơn, khiến cho Phật giáo không giống như một tháp ngà. |
||||
![]() |
||||